Lãnh Cung Thái Tử Phi

Giới thiệu truyện Lãnh Cung Thái Tử Phi
Truyện ngôn tình Cung đình

Tác giả: Mị Tử Diên

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

145 chương | Full

Trích đoạn:

“Suỵt, nhỏ giọng một chút, từ nửa năm trước phu thê Dực Vương qua đời, hiện tại tên của bọn họ đã thành kiêng kỵ, nếu để cho người khác nghe được ta và ngươi ở chỗ này nghị luận, nhất định sẽ ——” vừa nói, người nọ lấy tay đặt trên cổ quét thoáng qua, ánh mắt hoảng sợ.

“Không có việc gì, dù sao hiện tại không có ai, ta cảm thấy Hoàng thượng thật sự rất thương tâm, năm đó Dực Vương gia thắng có được Vương phi, tình cảm của họ có thể nói là ông trời tác hợp cho, dù gì tình cảm thì chặt chẽ tương liên, nửa năm trước Dực Vương gia bệnh mất, nhất định Vương phi bởi vì quá yêu Vương gia, cho nên mới làm việc vô cùng đạo nghĩa – đi theo Vương gia đi, Hoàng thượng thương cảm, một mực tương tư đơn phương cho tới bây giờ.”

“Dực Vương phi chính là một mỹ nhân tuyệt thế, dĩ nhiên lại như vậy đi, quả thực đáng tiếc, bất quá, ta nghe nói nàng còn có hai đứa con trai cùng một nữ nhi, cũng được thừa hưởng vẻ đẹp của nàng, nhất là nữ nhi, thần thái cùng nàng thật sự là giống nhau như đúc! Ngươi gặp qua chưa?”

“Đương nhiên, đến hôm nay có ai không biết vị… tiểu quận chúa đó là tuyệt sắc khuynh thành .”

Hai người vừa đi trên đường, một bên thì rì rầm thì thầm, trong lúc đó, đối diện bọn họ một vị nữ tử bạch y tố sa dang đi đến, gặp thoáng qua bọn họ, hương thơm phảng phất, hướng về phía đại điện.

“Này, nhất định là nàng! Ngươi nhìn thấy không, chắc chắn mới vừa rồi đó…đó chính là nữ nhi của Dực vương phi!” Khuỷu tay đập vào lưng, hắn sửng sờ tại chỗ, nhìn chăm chú bóng dáng bạch y nữ tử ngẩn người.

“Trời a! Nửa năm không thấy, Quận chúa càng xinh đẹp! So với Dực Vương phi năm đó –thật là chỉ hơn không kém!” Người nọ thở dài nói.

Chương 1

Lưỡng quốc liên minh.
Đại điện một màu vàng nguy nga lộng lẫy, vài tên đại thần cúi người, trong tay cầm bản tấu chương xin đợi, Hoàng giả nam nhân đã đến tuổi trung niên trang nghiêm ngồi ở sau bàn tấu, giữa hàng mi anh tuấn có một dấu vết nhàn nhạt, cầm trong tay một bản tấu chăm chú đọc.
“Như thế nào, mỗi người đều nói đang có bệnh! Trên trăm vị thiên kim tiểu thư, cáo bệnh tập thể!” Bỗng nhiên, hắn nổi cơn giận dữ.
“Hoàng thượng bớt giận, thần làm việc không nghiêm, thỉnh Hoàng thượng trách phạt!” Vài tên đại thần bị cơn tức giận làm kinh hách, vội vàng quỳ xuống nhận phạt.
“Không liên quan đến các ngươi, trẫm cũng hiểu bọn họ sốt ruột cho ái nữ, chỉ là dù sao đám hỏi của lưỡng quốc, nếu xử lý không thích đáng, chắc chắn quan hệ lẫn nhau sẽ chuyển biến xấu, bọn họ ai cũng không muốn đem nữ nhi đến như vậy nơi xa xôi, trẫm có thể hiểu được.” Hắn đau đầu – xoa huyệt thái dương, thản nhiên nói.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“Hoàng thượng cũng không cần lo lắng, sứ giả tới quốc gia của ta bất quá cũng được mấy ngày, vẫn có thời gian xử lý, tin rằng nhất định sẽ tuyển được thiên kim tiểu thư thích hợp làm công chúa hòa thân liên minh với Huy quốc.”
“Trẫm không có con nối dòng, nếu không cũng sẽ không ra hạ sách nầy, trẫm cũng không muốn ép buộc gia môn, chỉ là tình thế bức bách.”
“Thần hiểu hoàng thượng khổ tâm, Hoàng thượng vì nước vì dân, đêm ngày vất vả, là minh quân một đời.”
“Lời xu nịnh trẫm nghe đã nhiều, nói thêm chỉ vô ích, ngày mai, các ngươi đi mời các thiên kim thế gia đến đây, trẫm muốn tự mình chọn lựa.”
“Chúng thần tuân chỉ.”
“Không có việc gì các ngươi đi xuống trước đi, tăng số người bảo vệ sứ quán, nhất định phải chiếu cố sứ giả của họ.”
“Vâng, Hoàng thượng.” Sau thi lễ, các đại thần thối lui khỏi Kim Loan điện.
“Hoàng thượng thật là một minh chủ, đáng tiếc đến nay không con nối dòng, việc này ngược lại thành …chuyện đáng lo vô cùng.” Trong đó, có một tên đại thần thở dài.
“Hoàng thượng đối với Dực Vương phi thật sự là tình chân nghĩa trọng [1], nhất định vì nàng ấy mà nhẫn nại nhiều năm như vậy.”
[1]: trọng tình nghĩa
“Suỵt, nhỏ giọng một chút, từ nửa năm trước phu thê Dực Vương qua đời, hiện tại tên của bọn họ đã thành kiêng kỵ, nếu để cho người khác nghe được ta và ngươi ở chỗ này nghị luận, nhất định sẽ ——” vừa nói, người nọ lấy tay đặt trên cổ quét thoáng qua, ánh mắt hoảng sợ.
“Không có việc gì, dù sao hiện tại không có ai, ta cảm thấy Hoàng thượng thật sự rất thương tâm, năm đó Dực Vương gia thắng có được Vương phi, tình cảm của họ có thể nói là ông trời tác hợp cho, dù gì tình cảm thì chặt chẽ tương liên, nửa năm trước Dực Vương gia bệnh mất, nhất định Vương phi bởi vì quá yêu Vương gia, cho nên mới làm việc vô cùng đạo nghĩa – đi theo Vương gia đi, Hoàng thượng thương cảm, một mực tương tư đơn phương cho tới bây giờ.”
“Dực Vương phi chính là một mỹ nhân tuyệt thế, dĩ nhiên lại như vậy đi, quả thực đáng tiếc, bất quá, ta nghe nói nàng còn có hai đứa con trai cùng một nữ nhi, cũng được thừa hưởng vẻ đẹp của nàng, nhất là nữ nhi, thần thái cùng nàng thật sự là giống nhau như đúc! Ngươi gặp qua chưa?”
“Đương nhiên, đến hôm nay có ai không biết vị… tiểu quận chúa đó là tuyệt sắc khuynh thành .”
Hai người vừa đi trên đường, một bên thì rì rầm thì thầm, trong lúc đó, đối diện bọn họ một vị nữ tử bạch y tố sa dang đi đến, gặp thoáng qua bọn họ, hương thơm phảng phất, hướng về phía đại điện.
“Này, nhất định là nàng! Ngươi nhìn thấy không, chắc chắn mới vừa rồi đó…đó chính là nữ nhi của Dực vương phi!” Khuỷu tay đập vào lưng, hắn sửng sờ tại chỗ, nhìn chăm chú bóng dáng bạch y nữ tử ngẩn người.
“Trời a! Nửa năm không thấy, Quận chúa càng xinh đẹp! So với Dực Vương phi năm đó –thật là chỉ hơn không kém!” Người nọ thở dài nói.
Trên đại điện phủ đầy màu vàng, đế vương vẫn đang đau đầu, nữ tử không có chờ đợi thông báo mà trực tiếp đi tới trước mặt hắn.
“Thúc thúc.” Nàng gọi vị đế vương, váy lụa trắng bay bay, tóc dài cũng được vấn đơn giản một nửa, mặc dù y phục đơn giản nhưng vẫn không thay đổi được vẻ đẹp khắc cốt, tuyệt thế khuynh nhan.
“Y Hoàng? Sao ngươi lại tới đây?” Đế vương ngẩng đầu lên, gọi tên nữ tử, mây đen giữa mi tức thì phai nhạt không ít.
“Vâng, con sửa sang lại di vật của nương, phát hiện có mấy thứ đồ trân quý, hỏi người khác mới biết được, nguyên lai là của thúc thúc, hiện tại nương mất, con cũng nên đem vật này trả lại cho thúc thúc .” Vừa nói, Long Y Hoàng một thân bạch y lấy từ trong người ra một hộp gỗ đàn hương đặt trước mặt hắn trên bàn án, mở ra.
Bên trong chỉ có hai đồ vật, một quyển bức họa đã ố vàng, còn có một lệnh bài ánh sáng kim quang, một mặt có khắc phượng hoàng, còn mặt khác, có khắc một chữ Huyên thật lớn.
Đây là năm đó Long Cảnh Lân tự tay mình khắc, đưa lệnh bài này cho Giang Ngạn Chỉ.
Đế vương nhìn lệnh bài trước mắt, trong lúc nhất thời thần trí dĩ nhiên hoảng hốt, trước mắt sương mù mờ mịt bay lại.
Năm đó, hắn đem hoàng lệnh đưa cho nàng căn bản sẽ không hề nghĩ đến, có một ngày ngoại giới tuyên truyền, Dực Vương cùng Dực Vương phi yêu nhau khắc cốt, sinh tử không rời.…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s