Mỹ Nhân Ốm Yếu

Giới thiệu truyện Mỹ Nhân Ốm Yếu
Truyện ngôn tình Cung đình

Mỹ Nhân Ốm Yếu là một truyện ngôn tình cổ đại khá hài hước của tác giả Trạm Lượng. Khi đọc truyện các bạn sẽ được thư giãn với những tình tiết vô cùng hài. Sau khi đọc xong nếu bạn thích đọc ngôn tình hài hãy đọc thêm cuốn Cặp Đôi Xui Xẻo của Trạm Lượng, cũng khá thú vị.

my-nhan-om-yeu

Hắn muốn không nhiều lắm, cũng chỉ là một cuộc sống bình thường thôi,

Nhưng hắn không được toại nguyện, chỉ vì chức nghiệp hắn làm…… Không giống người thường a!

Mà khi hắn biết được mình cùng nàng sẽ có kết tinh tình yêu, hắn thật tình muốn vứt bỏ quá khứ,

Chẳng qua hắn muốn vứt, nhưng có người không cho phép,

Vì thế, hắn đành phải mang theo nàng bỏ mạng thiên nhai, thuận tiện lần tìm danh y,

Ai bảo tiếc nuối lớn nhất đời này của hắn, chính là tận mắt thấy nàng vì hắn mà bị mù chứ!

Đáng tiếc là, thần vận mệnh tựa hồ rất thích cùng hắn đối nghịch,

Hắn thật vất vả trèo đèo lội suối, chịu thiên tân vạn khổ, rốt cục cũng có chút cơ hội giúp nàng hồi phục thị lực,

Lại không dự đoán được, không ngờ trước đó nàng đã bị hạ độc Đoạt Mệnh hoàn?!

Chẳng lẽ hắn đời này cũng chỉ có thể thấy nàng đau yếu, cũng không có cách nào chiếu cố nàng khỏe mạnh giống như cục cưng sao?

Không! Hắn không phục……
“Đại ca ca, huynh bị thương sao?” Vườn trồng trọt hẻo lánh gần phòng bếp, tiểu cô nương bảy tuổi nghiêng đầu, tò mò hỏi nam hài mười hai tuổi nằm trong bụi hoa, quần áo có vết máu.
Chậm rãi thản nhiên mở mắt, nam hài mặt không chút thay đổi. “Ngươi là ai?”
“A Tô! Đại ca ca, ta là A Tô.” Tiểu cô nương cười với hắn, nụ cười hồn nhiên sáng lạn, cũng từ đây đáy lòng nụ cười này in sâu trong đáy lòng lạnh nhạt của hắn.
*****
“Rời khỏi Huyền Cực Môn?” Trong Nghị Sự Đường khí thế uy nghiêm, nam tử trung niên một thân trầm ngưng khí phách, cũng chính là môn chủ của tổ chức sát thủ Huyền Cực Môn mà mọi người giang hồ nghe thấy liền biến sắc, ── Đồ Bá Thiên nhíu mày khẽ hỏi, ngữ khí hòa hoãn kia đủ khiến phần lớn đám sát thủ cấp dưới không sợ chết biết rõ tính tình hắn cả người phát run, nhưng mà, nam tử lạnh lùng đứng yên giữa phòng mặt vẫn không chút thay đổi, thần thái chưa từng sợ hãi dao động qua.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“Dạ! Xin nghĩa phụ thành toàn.” Huyền Thương trầm tĩnh thỉnh cầu, khuôn mặt đạm mạc nhìn không ra bất kì tình cảm gì.
“Vì sao?” Ánh mắt sắc bén quét qua y vài lần, phảng phất muốn xem thấu tâm tư y, Đồ Bá Thiên lạnh giọng hỏi.
Trong đời này, hắn chỉ thu hai đứa trẻ bị bỏ rơi làm nghĩa tử, Huyền Thương chính là một trong số đó. Từ nhỏ, hắn liền nghiêm khắc tài bồi chúng, mà chúng cũng không phụ kì vọng, từ mười lăm tuổi lần đầu tiên ra làm nhiệm vụ liền chưa từng thất thủ, chặn giết vô số cao thủ giang hồ, làm cho Huyền Cực Môn trở thành tổ chức sát thủ mà giới võ lâm nghe thấy liền biến sắc, nhiều năm qua là trợ thủ đắc lực nhất của hắn, mất đi đứa nào đối với Huyền Cực Môn đều là tổn thất thật lớn.
Nhưng mà, nay Huyền Thương lại không báo trước quyết định muốn rời khỏi, đến tột cùng là vì sao?
Đối mặt với câu hỏi, Huyền Thương lặng im không nói, nhưng vẻ kiên quyết trong mắt lại chưa từng dao động.
Thấy thế, Đồ Bá Thiên cũng biết nghĩa tử này có tính hướng nội, mọi việc đều giấu trong lòng, lập tức thay đổi phương thức. “Huyền Thương, con nên biết nghĩa phụ chỉ có một đứa con gái.” Chưa nói hết ý, lời này có nghĩa khác.
Nghe vậy, cho dù lãnh hội được gì, Huyền Thương vẫn không nói.
“Huyền Thương, đối tượng trong lòng Diễm Dao trước giờ vẫn là con, ngày sau nếu hai đứa thành thân, đại vị môn chủ này sớm hay muộn cũng để con ngồi vào, chẳng lẽ con không muốn?” Thấy y vẫn không phản ứng, Đồ Bá Thiên dứt khoát nói rõ, có ý định để nghĩa tử khổ tâm tài bồi trở thành rể đông sàng, tương lai tiếp chưởng Huyền Cực Môn.
Đồ Diễm Dao?
Đại tiểu thư Huyền Cực Môn địa vị cao cao tại thượng, Huyền Thương hắn có tài đức gì mà xứng đôi được? Khóe miệng cơ hồ muốn nhếch thành nụ cười trào phúng, hắn vẫn yên tĩnh không gợn chút sóng.
“Huyền Thương đối với vị trí môn chủ không có hy vọng xa vời, cũng tự nhận không xứng với đại tiểu thư, xin nghĩa phụ thứ lỗi.” Không kiêu ngạo không siểm nịnh nói ra tâm ý của mình, hắn vẫn cựa kì kiên định.
“Huyền Thương, con đây là ghét bỏ Diễm Dao?” Có ý tốt gả hòn ngọc quý trên tay lại bị trả về, Đồ Bá Thiên giận quá thành cười, lửa giận thiêu đốt.
“Huyền Thương không dám.”
“Khá lắm không dám!” Cười lạnh hét lớn, trợn mắt trừng, thân hình nhanh nhẹn dũng mãnh thoáng chốc phát ra sát khí bức người. “Huyền Thương, việc ngươi cùng Diễm Dao tạm thời không nhắc tới! Hiện nay, nghĩa phụ chỉ hỏi ngươi một câu ── ngươi thật sự muốn rời khỏi Huyền Cực Môn?”
“Dạ!” Tiếng nói trầm ổn kiên quyết hữu lực, hoàn toàn không một chút chần chờ.
Mắt hổ sắc bén thâm trầm nhìn, Đồ Bá Thiên biết một khi y hạ quyết tâm sẽ tuyệt không quay đầu, trong lòng lập tức có quyết định.
“Môn quy Huyền Cực Môn, ngươi hẳn là rất rõ.” Trong ngột ngạt, tiếng nói nghiêm nghị vô tình vang lên.
“Huyền Thương hiểu!” Gật gật đầu, từ khi nổi lên ý tưởng rời khỏi Huyền Cực Môn, hắn đã sớm giác ngộ.
Trong môn quy nghiêm khắc của Huyền Cực Môn có một điều ── người trong môn muốn rời khỏi tổ chức, phải không chống cự chịu ba chưởng của người lãnh đạo trực tiếp, nếu có thể đại nạn không chết, từ nay về sau sẽ là người tự do.
Thế nhưng, từ khi Huyền Cực Môn sáng lập tới nay, chỉ có ba người dám can đảm khiêu chiến môn quy này, hy vọng bỏ được thân phận sát thủ, nhưng không may, cả ba người này đều không toàn mạng dưới môn quy, nay cỏ hoang trên mộ đã cao hơn đầu người rồi.
Mà hắn, hữu hộ pháp của Huyền Cực Môn bị đám người rảnh rỗi trên giang hồ đặt danh hiệu “Câu Hồn Tu La”, địa vị trong môn gần với môn chủ, hình phạt ba chưởng này, chỉ có thể là môn chủ tự tay chấp hành.
“Rất tốt!” Khóe miệng nhếch lên chút ý cười ác độc, bất ngờ Đồ Bá Thiên mắt hiện sát khí, trong giây lát, người đã từ ghế hổ da bắn nhanh ra, lấy thế sớm vang chớp giật ra tay liên kích ba chưởng vào ngực y, chưởng chưởng ngoan lệ, không lưu tình chút nào, rõ ràng muốn đem Huyền Thương một tay bồi dưỡng ra đưa đến âm tào địa phủ.
“Phốc!” Một dòng máu tươi chợt phun ra, chỉ thấy Huyền Thương lảo đảo lui nhanh vài bước, vẻ mặt thanh đạm biến trắng, hiện lên sắc xám tử khí, vừa thấy liền biết lục phủ ngũ tạng đều bị tổn hại, nội thương nghiêm trọng đến cực điểm.
“Ngươi……” Thấy y tuy rằng bị thương nghiêm trọng, lại ngoài dự đoán không ngã xuống chết ngay, Đồ Bá Thiên không khỏi kinh ngạc vạn phần, đôi mắt ngoan lệ lóe lên tia sáng vừa sợ vừa giận.
Không có khả năng!
Y sao có thể chịu ba chưởng của mình?
Đây…… Đây thật khiến người ta kinh ngạc! Một thân tài nghệ của Huyền Thương đều là hắn truyền thụ, võ nghệ nông sâu, hắn tất nhiên là rõ như lòng bàn tay.
Mới vừa rồi ra chưởng với tám phần công lực, vốn tưởng rằng tuyết đối có thể khiến y chết, vạn vạn không nghĩ tới y chẳng những không ngã xuống, còn có biện pháp cứng rắn chống đỡ mà đứng.
Có lí nào, công lực Huyền Thương lại vượt qua dự đoán của hắn quá lớn, tài nghệ tinh tiến như thế? Cho dù y trời sinh là kỳ tài luyện võ, võ học tiến bộ thần tốc, nhưng mà y chỉ mới hai mươi tuổi, lại có thể tiếp được ba chưởng công lực thâm hậu hơn bốn mươi năm của mình còn vẫn đứng thẳng, đây cũng có phần quá mức kinh người!
Đáng sợ! Y vốn là trợ thủ đắc lực mình nể trọng nhất, tương lai không thể đoán trước, nếu không sớm trừ bỏ, ngày sau để y tiếp tục tiến bộ, chỉ sợ sẽ hậu sinh khả úy(trò giỏi hơn thầy, người sau giỏi hơn người trước) mà thắng hắn, đến lúc đó chỉ sợ đối với mình sẽ là uy hiếp rất lớn.
Lại nói, Huyền Thương biết quá nhiều bí mật của Huyền Cực Môn, nếu không thể dùng, vậy tuyệt đối không thể giữ lại!
Âm trầm thầm nghĩ, Đồ Bá Thiên không chấp nhận được người ngày sau có thể sẽ uy hiếp đến sự tồn tại của mình, cho dù là nghĩa tử từ nhỏ dạy dỗ, hắn cũng không cho phép phản bội, do đó trong lòng nổi lên ý niệm đuổi tận giết tuyệt.
Huyền Thương thấy y thần sắc biến ảo không chừng, trong mắt sát khí rất đậm, đáy lòng hiểu rõ, nhưng cũng không thấy ngoài ý muốn. Dù sao, cùng Đồ Bá Thiên trên danh nghĩa là nghĩa phụ tử, kì thực không có tình thân, từ nhỏ bị huấn luyện khắc nghiệt thành sát thủ vô tình hơn hai mươi năm qua, hắn rất hiểu tính cách không dùng được sẽ hủy diệt của Đồ Bá Thiên, tuyệt không cho phép có người uy hiếp đến sự sinh tồn của y.
Song, những năm gần đây, hắn vào sống ra chết làm sát thủ chặn giết phần đông cao thủ giang hồ, vì Huyền Cực Môn kiếm tiền cũng không ít, xem như trả ân dưỡng dục của Đồ Bá Thiên, mà ba chưởng hôm nay, là vì công truyền dạy võ công của y.
Từ nay về sau, hắn ── Huyền Thương, sẽ không còn là sát thủ bỏ mạng vì bữa ăn, mà là một nam nhân vì chính mình, vì ái thê, vì ái nhi mà sống.
Chậm rãi lau đi vết máu nơi khóe miệng, khuôn mặt không biểu tình của Huyền Thương nổi lên một chút ý cười hiếm thấy. “Nghĩa phụ, đây là lần cuối cùng ta gọi ngài là nghĩa phụ! Từ hôm nay trở đi, Huyền Cực Môn không còn sát thủ『 Câu Hồn Tu La 』 nữa. Huyền Thương cảm tạ ân giáo dưỡng của ngài, xin ngài hãy bảo trọng, cáo từ!” Dứt lời, bước chân lảo đảo đi ra ngoài.
“Huyền Thương!” Bất ngờ, y quát to đuổi theo.
Cạnh cửa, khuôn mặt xám trắng lạnh lùng quay đầu lại.
“Vì sao muốn rời khỏi Huyền Cực Môn?” Lại chất vấn, muốn biết đến tột cùng là cái gì làm cho y cam chịu mạo hiểm chấp nhận thử thách của môn quy?
“Bởi vì ta có tương lai!” Ánh mắt thâm trầm khẽ liếc, lạnh nhạt nói ra lý do của mình, hắn không chút do dự cất bước rời đi.
Tương lai?!
Đã vào Huyền Cực Môn, làm sát thủ, sẽ không có tương lai!
Nghe vậy, Đồ Bá Thiên bật cười lạnh, nhưng mà nghĩ đến sau này có khả năng tạo thành uy hiếp, lập tức trên mặt ngưng trọng, trầm giọng hét lớn, “Người đâu!”
“Có thuộc hạ!” Vốn dĩ trong Nghị Sự Đường chỉ có Đồ Bá Thiên, đột nhiên xuất hiện một gã sát thủ hắc y cấp đường chủ.
“Truyền lời xuống, hữu hộ pháp Huyền Thương phản môn đào vong, toàn bộ môn nhân dốc toàn lực đuổi giết, mang thủ cấp (đầu người) hắn trở về gặp ta!”
“Dạ!” Lời chưa dứt, hắc y sát thủ trong chớp mắt đã không thấy bóng dáng.
Nhìn Nghị Sự Đường không một bóng người, Đồ Bá Thiên không khỏi lạnh lùng cười……
Huyền Thương, đừng trách nghĩa phụ không giữ lời, mà là ngươi biết quá rõ mọi chuyện của Huyền Cực Môn, võ công lại tiến bộ quá mức kinh người! Sự tồn tại của ngươi nghĩa phụ lại không dùng được, đối với nghĩa phụ mà nói chẳng khác gì lưng bị kiam châm, không thể không trừ, không oán được ai a!
Đêm khuya thanh vắng, khắp nơi tĩnh lặng, gió đêm lành lạnh nhẹ nhàng khoan khoái thổi qua trấn nhỏ Giang Nam, cũng thổi vào trong nhà mỗi hộ dân sống ven sông.…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s