Bà Mối Vương Phi

Giới thiệu truyện Bà Mối Vương Phi
Truyện ngôn tình Cung đình

Tác giả: Ngải Lâm

Thể loại: Truyện Ngôn Tình

47 chương | Full

Convert: Nguyệt Ly

Edit: gau5555

Thể loại: Ngôn Tình

Tình trạng: Hoàn Thành

Nguồn: Sưu tầm

Nội dung giới thiệu vắn tắt:

Lúc trước chỉ là hi vọng hắn có thể quên nữ nhân vô sinh là nàng mà sống thật tốt,

Nàng mới xin người bạn tốt là hồ ly một loại phù chú có tác dụng vong tình,

Hơn nữa, vì để hoàn toàn biến mất trong cuộc sống của hắn, không gợi lại trí nhớ của hắn,

Nàng còn cố sửa lại tên, trốn đến Trường An mà trở thành một bà mối ở kinh thành,

Mình không thể hạnh phúc, ít nhất cũng phải nhìn thấy người khác được hạnh phúc,

Nhưng vì sao ngay cả trốn đến nơi này hắn vẫn tìm được nàng?

Bốn năm trôi qua, bên cạnh hắn nên có một nữ nhân, có con hầu hạ dưới gối,

Nhưng kết quả hắn vẫn cô đơn, luôn chấp nhất một đoạn trí nhớ đã mất đi,

Thậm chí vì nhớ lại mình đã quên đi chuyện quan trọng gì,

Không tiết sử dụng Khấp huyết thảo có tác dụng phục hồi trí nhớ nhưng mang theo độc tính,

Nàng không thể nhìn hắn tổn thương chính mình như vậy, cộng thêm không cưỡng lại được khát vọng trong nội tâm mình,

Đành phải hứa hẹn là tạm thời sẽ ở lại bên cạnh hắn, cho đến lúc hắn cưới Vương phi,

Nhưng mà mẫu thân hắn đã đến bức nàng, nàng không thể không chủ đông xem xét đối tượng thay hắn,

Cho dù nàng không phải muốn chết oan uổng thì cũng không muốn liên lụy đến người bên cạnh…

—–

Notes: Nữ là con của 1 vũ nương trong tố vương phụ, sinh ra thân phận thấp bé được đào tạo làm vũ nương, bị coi là kẻ hạ nhân.

1 lần nam chính đến, chặt dây trói lẻn mang về thái y nói “tịt” rồi.

Áp lực của lão vương phi nàng lựa chọn xóa đi trí nhớ nam chính vì không thể chia sẻ chồng, cũng bị áp lực do không có con nối dõi.

Sự điên cuồng của nam chính khi gặp lại => cường đoạt dân phụ đã có chồng….

Nhược điểm: truyện nội dung hay thế mà không phăng nó dài ra . Ta nghĩ truyện này phăng ra gấp 5,6 lần mới thấm được cốt truyện

Nếu bạn từng bực bội khi nhai cuốn truyện dài mấy trăm ngàn chữ mà nội dung chẳng có gì thì xin hãy thử để được bực bội với một cốt truyện hay mà tức tối vì tác giả viết ngắn ngủn.
Cửa thư phòng bị người nhẹ nhàng đẩy ra, một thân ảnh lả lướt, chầm chậm đi vào.
“Thiên Hải.” Giọng nói nhẹ nhàng âu yếm, mỹ nhân tươi cười tay nâng chén trà nóng. Ngoài cửa sổ trong vườn, đột nhiên cuồng phong gào thét, tia chớp ngang trời.
“Vũ nhi.” Nhìn thấy nàng, Thuần Vu Thiên Hải từ khóe mắt đến đầu mày đang yên lặng, trang nghiêm cũng chuyển sang ôn nhu,“Sáng mai sẽ khởi hành rồi, cũng đã nhiều ngày mệt mỏi, có chuyện gì hãy giao cho Liên di đi làm. Thân thể của nàng còn cần tĩnh dưỡng nhiều hơn.”
“Thiếp tốt lắm, bản thân cũng đã bình phục như cũ, chàng không cần lo lắng cho thiếp. Đây là trà hôm nay thiếp mới pha, chàng nếm thử đi.”
Miệng nhấp nhẹ nước hồng trà bốc lên, lông mày hắn nhíu nhíu.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
“Hương vị trà này……” Hắn hơi tò mò, cảm thấy quái lạ.
“Không được, phải uống hết, đây chính là trà tự tay thiếp pha, mọi người đều nói uống rất tốt.” Nàng tùy hứng chu chu miệng lên. Liên phu nhân đã uống, nha hoàn Tiểu Thúy đã uống, thị vệ đại ca đã uống, đầu bếp nữ Lý thẩm cũng đã uống, toàn bộ mọi người trong nhà này tiếp xúc với nàng đều đã uống.
“Được, Trà của Vũ nhi tuy rằng uống không ngon, nhưng vi phu nhất định sẽ uống hết.” Hắn theo lời cầm chén trà uống đi hơn phân nửa sau đó nói:“Uống xong trà này, nàng không phải nên thưởng cho ta một chút sao.” Hắn cười, đùa giỡn nàng.
Gió lớn lay bóng cây chiếu trên giấy dán cửa sổ, lưu lại một bóng dáng lay động quỷ mị.
“Thiên Hải.” Nàng thấp giọng hoảng sợ, tay áo màu trắng bị hắn kéo lại theo lực đạo của hắn, ngã tiến vào trong vòng ôm ấm áp.
Nàng vốn là vũ nữ xinh đẹp mà hắn, từ trong Tín Dương Vương phủ trăm cay nghìn đắng trộm đi ra, hắn đem nàng bí mật giấu ở bên trong phủ, chỉ phái vài hạ nhân tin tưởng hầu hạ nàng. Sau lại thấy, cả nhà Tín Dương Vương bị tịch thu tài sản, xử tử những kẻ phạm tội, nếu biết nàng tồn tại nhân liền càng thiếu (người ta sẽ càng coi thường), sắc đẹp của nàng, trái tim của nàng, hắn bá đạo độc chiếm, không nghĩ sẽ cho bất luận kẻ nào thấy. Nàng thật đẹp , hắn rất sợ, không dám nghĩ đến nàng sẽ bị người khác cướp đi.
Hắn đem nàng đặt ở trong lòng, ngửi hương thơm của nàng, đôi môi ấm áp dừng ở trên gáy thanh tú của nàng.
Nàng ngừng không được mà run rẩy, hắn càng hôn càng làm cho nàng ý loạn tình mê.
Bàn tay nhỏ bé của nàng tiếp xúc với áo ngoài màu xanh ngọc của hắn, thân mình kề sát hắn, nhiệt độ hai cơ thể giao hòa cùng một chỗ.
Trong đôi mắt thâm sâu nổi lên dục vọng, hắn đem nàng ôm lấy, hướng về phía giường bên trong phòng. Môi hắn không rời khỏi nàng, tay vội vàng mà trút bỏ quần áo vướng víu của hai người. Hắn càng không ngừng hôn, cơ thể trong sáng đẹp đẽ của nàng vì tình ái mà nhuốm màu hồng nhạt. Mút nhẹ, liếm liếm, cho đến khi hiện lên dấu vết thâm sắc, hắn mới lưu luyến dời đi. Bàn tay lớn làm búi tóc của nàng tuột ra, ngón tay thon dài ở trong không ngừng lùa vào, sợi tóc như tơ lụa lướt qua ngón tay của hắn, mang đến cho người ta vui thích cùng tê dại.
Mà mặt Tố Vũ đã nhiễm màu đỏ ửng, vươn cánh tay ôm lấy cổ hắn, cánh môi của nàng chủ động dụ dỗ hôn môi hắn.
Nụ hôn của nàng làm toàn bộ nhẫn nại của hắn bị phá vỡ, vội vàng mở rộng hai đùi ngọc của nàng ra, vùi vào trong thân thể dịu dàng.
“Vũ nhi, đau không?” Hắn tạm dừng kích động, thở hổn hển hỏi. Hắn vốn luôn luôn ôn nhu thương hương tiếc ngọc, hôm nay lại vội vàng, xao động, trong lòng có cảm giác ly biệt .
Hôn lên mày của hắn, Tố Vũ nhịn xuống cảm giác không khỏa dưới thân, nhẹ ôm qua vòng eo của hắn, làm hắn ngang tàng hãm càng sâu.
Hắn nhắm mắt thở hổn hển, hai tay nắm chặt eo nhỏ, bỏ qua lo lắng, bị hút vào bên trong hương thơm mềm mại.
Ngoài phòng cuồng phong gào thét, trong phòng mây mưa làm tiêu tán, tình yêu thật sâu cũng không giảm.
Tố Vũ ghé vào trong ngực ẩm ướt mồ hôi của phu quân, nhẹ nhàng mà nói:“Thiên Hải, thiếp yêu chàng, mãi mãi yêu chàng, cho đến vĩnh viễn sánh cùng thiên địa .” Không lâu sau, chàng sẽ không nhớ rõ sự tồn tại của thiếp nữa, nhưng thiếp sẽ nhớ rõ chàng, sẽ vĩnh viễn yêu chàng. Những lời nói đó, nàng để lại ở trong đáy lòng không nói với hắn.
“Ta cũng yêu nàng, Vũ nhi. Đến Thanh Châu trên dưới đều yên ổn, ta liền hướng Hoàng thượng cầu xin thánh chỉ, phong nàng làm chính phi của ta. Từ nay về sau ta không bao giờ đem nàng giấu đi nữa, ta muốn trước mặt tất cả mọi người tuyên cáo người ta yêu, ta muốn làm cho cả mọi người ở Đại Đường biết nàng là thê tử duy nhất của ta. Vũ nhi, chờ một chút, sẽ không lâu lắm……” Hai mắt hắn buồn ngủ không mở ra được, ngáp liên tục,“Vũ nhi, vi phu buồn ngủ quá……” Đang nói còn chưa hết, hắn liền chìm vào hương vị của mộng đẹp ngọt ngào.
Rũ xuống khuôn mặt nghiêm nghị, nàng vươn cánh tay ôm chặt hắn, trong vành mắt đau đớn kịch liệt , nhưng nước mắt lại một giọt cũng không rơi được.
Sẽ rời hắn đi , hôm nay từ biệt chính là vĩnh viễn.
Hôn phủ lên khuôn mặt tuấn tú của hắn, ghé vào lỗ tai hắn nói thiệt nhiều thiệt nhiều chuyện, quyến luyến căn bản không đành lòng rời đi. Một trận mưa bắn tung tóe vào trong cửa sổ, nàng mới cắn răng đứng dậy, lẳng lặng mặc xiêm y, đem tất cả những đồ của mình trong phòng này cất vào trong túi vải.
Tiếng sấm ầm vang to lớn, theo phía tây vang vọng khắp trời đất .
Nàng mở cửa phòng ra, cuối cùng quay trở lại nhìn chăm chú vào thân ảnh trên giường.
“Vĩnh biệt !” Nàng yên lặng nói.
Từ thư phòng đi ra, nàng mạo hiểm mưa to, đem những thứ nàng từng dùng qua, toàn bộ quăng vào ao ở trong viện. Vùng nước xung quanh cái ao hỗ trợ, cuốn mấy thứ này theo dòng nước đi ra khỏi Vương phủ.
Nàng tự mình lau đi tất cả dấu vết cuộc sống của chính mình từng ở tại đây.
Mưa rơi, nàng phóng tầm mắt nhìn chung quanh, tòa nhà Nghi Vương phủ im ắng , tất cả mọi người đã lâm vào ngủ say…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s