Nương Tử, Xin Nhẹ Chút

Giới thiệu truyện Nương Tử, Xin Nhẹ Chút

Tác giả : Hoa Diên U Lạc

Thể loại : Cổ đại, giang hồ, hài thôi rồi

Tình trạng : Hoàn thành

Số chương : 64 chương

Nguồn cv : U Tịch Cốc TTV

Edit : kun’xjh + QQ + Gió Lạc + Diễm Mỗ

Beta : kun’xjh

Giới thiệu:

Nàng không dám nói mình là một người tốt…..

Tham tiền háo sắc, thiện đố mang thù, bá đạo lưu manh.

Thế mà ông trời lại cho một người vô tâm như nàng nhặt được một mỹ nam ngu ngốc.

Sau khi mỹ nam tỉnh lại liền nhận định nàng là nương tử của hắn.

Vì vậy biến đổi bất ngờ, cùng si phu vượt qua vô số ngày đêm. Nàng đối mặt với sự quyến rũ của mỹ nam mỗi ngày, rốt cuộc cũng bại trân.

Đường Thải Nhi: “Bây giờ ta trịnh trọng tuyên bố, người là của ta, về sau không cho đi theo người khác.”

“Ừ….Hức….A….Đừng….Thải nhi….Đừng…..”

“Dạ nhi, nhịn được, thả lỏng một chút”

“A….Đau…Đừng…..”

“Dạ nhi ngoan, ta còn chưa làm gì mà”

“Đau…”

“Hu hu………..Ừ……….Hu hu…..”

“Thải nhi….Đừng….Đừng nhanh thế…………A………Không chịu được………..A………..”

“Trời ạ, không dùng sức thì làm sao rửa sạch cho ngươi đây! A a…!” Trên tay Đường Thải Nhi quấn vải trắng, hướng phía lưng hắn hăm hở tiến tiến xoa xoa. Đường Thải Nhi nghe hắn không ngừng kêu đau liền vung vải trắng ra, ném vào trong thùng gỗ, phẫn nộ hô.

Chương 1: Thiếu niên? Hái hoa?

Đầu tháng sáu, khi những giọt mưa tí tách qua đi, cũng đã là giữa hè.

Giờ Dần vừa qua, sắc trời pha sáng. Nhật nguyệt bắt đầu luân chuyển, không khí đầy sương mù. Trong rừng cây Tử Dương ở ngoại thành, thường truyền đến âm thanh quỷ quái “ríu rít ngâm nga”. Âm điệu không giống nhạc cũng không giống bài hát, nhưng làm cho mấy đứa nhỏ rất thích thú, chờ mong. Cái chính là, âm điệu này vang lên trong khu rừng không một bóng người, thật là có vẻ vô cùng quỷ dị.

Mà phát ra giai điệu quỷ dị này không phải ai khác, chính là thiếu niên tay đang gõ đầu gối, chân bắt chéo đang nằm trên cây lúc này.

Người này một thân bạch y, vạt áo buông xuống dưới phất phơ trong gió, như một loại quỷ mị.

Nếu như lúc này mà có người đi qua dừng chân đứng lại, nhất định sẽ bị dọa đến tè cả ra quần. Nghĩ rằng mình nửa đêm gặp ma.

Thiếu niên ngừng ngâm nga. Dưới ánh trăng, đôi mắt phản phất chút cô đơn và bất đắc dĩ. Đôi môi khẽ chạm vào nhau phát ra hai chữ rõ ràng.

“Nam nhân.”

Vừa dứt lời, thiếu niên rủ hai mắt xuống, đem tia bất đắc dĩ kia thu hồi vào đáy mắt, khẽ thở dài nói: “Ta khi nào mới có thể có một nam nhân đây………. ” Vừa nói, vừa nâng bàn tay như ngọc non mịn lên. Ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mũi mình, mày không tự giác mà nhăn lại tựa như bức tranh thanh nhã.

Thiếu niên nhíu tít hàng lông mày, bỗng nhiên sửng sốt. Đôi mắt lập tức hiện lên một tia giảo hoạt, “Không bằng hái hoa mang về nhà đi.”

Hái một nam nhân xinh đẹp, dịu dàng. Sau đó gạo nấu thành cơm, khiến hắn phải ngoan ngoãn đem mình về nhà chăm sóc.

Chủ ý đã định, thiếu niên đảo qua hàng mi u buồn, nhẹ nhàng bám thân cây tự nhiên xoay người. Bạch y như tuyết phần phật bay lên, điểm nhẹ mũi chân tiếp đất vững vàng.

Để ý thấy góc áo có chút lộn xộn, vừa thuận tay vén một vài sợi tóc trước trán. Khóe miệng mang theo tia cười yếu ớt đi về phía kinh thành.

Tuy là một kinh thành phồn hoa không gì có thể sánh bằng, nhưng ở đây lúc sáng sớm cũng rất im ắng.

Phố xá vốn náo nhiệt chen chúc, lúc này lại hiện ra rộng rãi, bao la. Ven đường ngẫu nhiên có vài tửu lâu cửa chính đã rộng mở. Bên trong tiểu nhị đang vội vàng quét dọn chuẩn bị đón khách, vừa ngáp một cái vừa ngẩng đầu nhìn ra xa. Chỉ thấy một thiếu niên đang đi trên đường.

Lộc cộc lộc cộc.

Tiếng xe ngựa từ xa truyền đến, thiếu niên bước lui về ven đường, nhìn thấy một cổ xe ngựa uy nghiêm tráng lệ vừa đi qua trước mặt. Màn xe theo chuyển động của xe ngựa mà khẽ lay động, tạo ra khe hở đủ nhìn thấy người bên trong. Dung mạo, vừa vặn bị thiếu niên nhìn thấy.

“Huynh đệ có biết đó là công tử nhà ai không? Sớm như vậy đã vội vàng ra khỏi cửa?” Thiếu niên nhìn về phía tiểu nhị đang cầm chổi quét dọn, nhẹ giọng hỏi.

Tiểu nhị ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên, thấy khuôn mặt dịu dàng, thanh tú của hắn không khỏi ngẩn người, trong phút chốc phục hồi tinh thần mới ngây ngốc đáp: “Mặc dù không biết công tử kia là ai, nhưng lúc này lại xuất môn đường hoàng như vậy, tám phần chính là quan lại tiến cung thượng triều.”

“Đa tạ.” Thiếu niên ngắn gọn cảm tạ, liền cúi đầu nhìn vết mờ nhạt của bánh xe in trên mặt đất mà đi theo.

Một hồi sau, thiếu niên theo vết bánh xe đi đến trước một tòa phủ đệ uy nghiêm. Hai tượng thạch sư uy vũ đang gầm thét được đặt ở hai bên cổng chính, bốn năm quan binh mặc kim quang y phục lấp lánh, cầm trong tay trường mâu đứng ở trước cửa, rất uy phong.

Thiếu niên trốn ở góc khuất nghiêng đầu nhìn lại, biển trên cửa đề ba chữ rồng bay phượng múa “Tương Vương phủ.”

Thật là uy hiếp lòng người mà, nhìn vào mấy chữ kia lại có thể làm cho người ta cảm thấy áp lực.

Ban đêm, bên trong một khách điếm nào đó.

Thiếu niên cởi bỏ bạch y thay bằng một thân y phục dạ hành, đem sách đã mua chỗ thương nhân lúc chiều bỏ vào trong bọc quần áo, sau đó buộc chặt bên người.

Trang bị đầy đủ, thiếu niên cầm miếng vải đen, khóe môi nhếch lên nụ cười giống hồ ly: “Tiểu mỹ nhân, ta đến đây.” Dứt lời, cầm miếng vải đen che mặt lại, thả người nhảy ra ngoài cửa sổ.

Mỹ nhân trong miệng thiếu niên không ai khác chính là vị quan gia công tử ban sáng, tuy mới nhìn lướt qua nhưng bằng kinh nghiệm nhiều năm hành tẩu giang hồ, gặp qua không biết bao nhiêu loại người, kinh nghiệm nói cho hắn biết, người này tuyệt đối là cực phẩm. Tuy rằng bề ngoài giống như một Vương gia, song hắn cũng không quản nhiều việc như vậy.

Dù sao hắn cũng là người trong giang hồ, từ trước đến nay đối với triều đình không có quan hệ gì.

Trong lúc suy nghĩ, thiếu niên đã phi thân lên nóc nhà, hơi cúi người nằm sấp xuống. Nhấc lên một viên ngói, ngọn đèn mờ nhạt bao trùm khắp phòng. Thấy vậy, thiếu niên không khỏi chửi thầm ở trong lòng, mình đã cố ý đến muộn như vậy, tại sao phu quân tương lai còn chưa có đi ngủ chứ!

Thiếu niên ép sát vào, nhìn nội thất trong phòng, lại phát hiện trong phòng hình như còn có người khác, nhưng người nọ ngồi ở xa nên nhìn không thấy toàn thân, chỉ có thể thấy một thân cẩm y.

“Tam ca của ngươi? Ha ha, phỏng chừng hiện tại thân thủ đã có chỗ kỳ lạ, không ai có thể cứu.”

Khóe miệng của thiếu niên giương lên, giọng nói của phu quân không ngờ lại vô cùng dễ nghe như vậy, chỉ tiếc là không nghe rõ hắn nói gì.

“Trong ly rượu kia, chẳng lẽ Đại ca đã hạ độc?”

“Không sai, thứ độc không ai giải được, hơn nữa cho dù hắn không chết cũng sẽ biến thành một kẻ ngu si”

“Tam ca thật đáng thương”

“Muốn trách thì trách hắn cây to đón gió lớn*, sau này trên đời không còn vị Vương gia đáng sợ này nữa”

(*cây to đón gió lớn: Một người càng nổi tiếng, thì càng gặp nhiều “rắc rối”)

Lỗ tai thiếu niên khẽ động, vừa nghe được một chữ “độc” Kia, dựa vào thân phận của hắn, đối với chữ độc này thật là nhạy cảm. Không khỏi nghiêng tai đến gần hơn, muốn nghe rõ hơn một chút, cũng không đoán được khi xoay người lại làm vỡ vài viên ngói.

“Là ai?!” Một tiếng gầm vang lên làm thiếu niên sợ hãi, theo lỗ hổng ở nóc nhà nhìn xuống phía dưới, phu quân tương lai đã muốn cầm kiếm nhảy lên.

Thiếu niên kêu to không tốt, sao lại bị phát hiện? Trong ba mươi sáu kế, kế chuồn là thượng sách, thân như quỷ mị đứng ở trên nóc nhà bay đi.

Hắn ra sức chạy, cảm giác hộ vệ đuổi theo phía sau càng ngày càng nhiều, quay đầu nhìn lại một đám hộ vệ đều giơ cao cây đuốc tay cầm bội kiếm đuổi theo sau hắn.

“Đứng lại!” “Đứng lại”

Ta khinh! Thiếu niên cười khinh bỉ, “Các ngươi nói ta đứng lại thì phải đứng lại sao, trừ phi ta ngu ngốc!”

Khinh thân một cái, bay lên phía trên mái hiên mà chạy, thiếu niên thầm than may mà khinh công của mình không kém, bằng không đã hái hoa bất thành mà còn bị bắt, có thể mất nhiều hơn được.

Một thân ảnh màu lam như quỷ mị xuất hiện ở trước mắt ngăn cản đường đi của mình, thiếu niên nghiêng đầu né tránh, mũi kiếm kia suýt nữa đã đánh trúng người nha. Thiếu niên sửng sốt, trong đầu tưởng tượng ra cảnh mình bị trúng mũi kiếm kia, máu tươi văng khắp nơi, cảnh tượng thật là ghê người.

Nuốt nuốt nước miếng, tỉnh táo lại mới phát hiện động thủ với mình không phải ai khác, chính là phu quân tương lai nha.…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s