Hoàng Cung Cẩm Tú

Giới thiệu truyện Hoàng Cung Cẩm Tú

Tác giả: Văn Tình Giải Bội

Công ty phát hành: Sách Việt

Nguồn : NXB Văn Học

Kích thước: 16 x 24 cm

Giá bán: 123k

Số trang: 495 ( 22 chương )

Tình Trạng: Hoàn

Giới Thiệu:

Phó gia có bốn người con gái “Cẩm Kỳ Thư Họa”: Phó Tố Cầm, Phó Tắc Kỳ, Phó Nhan Thư, Phó Cẩm Họa, nhưng chỉ có Phó Cẩm Họa là thông minh nhất.

Nàng vốn cho rằng cứ mặc theo dòng đời mới là thượng sách để bản thân không cần tranh giành với đời, nhưng lại bị Tế Dương Vương dùng sự vinh nhục của nhà họ Phó uy hiếp, bắt nàng tham dự vào những tranh đấu quyền mưu.

Chàng nói: “Khi nào thành sự ta sẽ xây cho nàng một tòa cung điện cẩm tú, để nàng trở thành người phụ nữ tôn quý nhất thiên hạ.” Mới vào cung, Phó Cẩm Họa bị bắt cóc tới biên cương đại mạc. Tế Dương Vương tôn quý vô song, Ngu tướng quân ôn tồn như ngọc, Hoàng tử địch quốc âm hiểm bá đạo, ai mới là kẻ chủ mưu phía sau, ai mới là người có trái tim chân thành?

Một cuộc mưu đồ điên đảo càn khôn, nàng giúp chàng ngồi lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn. Khi nàng quyết ý quay lưng, chàng mới cảm thấy trái tim như kim châm đau nhói, lẽ nào chàng đã yêu con cờ mà mình muốn lợi dụng?

Mỹ nhân cung tâm kế, loạn thế khuynh thành lệ, số mệnh xa xôi chẳng thể nào đoán định. Nếu có thể làm lại từ đầu, điều chàng muốn là giang sơn cẩm tú hay nắm tay người đẹp đi tới tận chân trời?

Chương 1: CẨM TÚ

Khi Phó Cẩm Họa bước chân xuống xe, số trời đã định nàng không còn đường quay lại, hoặc giả, từ hôm mở cánh cửa bằng trúc kia ra, nàng đã chẳng còn đường lui nữa.

Đêm mùa thu, trời cao sương dày, một vành trăng lặng lẽ treo trên phía tây nam bầu trời, vằng vặc giữa đêm khuya, sáng trong mà xa xôi.

Vốn là lúc mọi người đang ngon giấc, nhưng a hoàn Vấn Nhạn ở chái tây phủ nhà họ Phó lại vội vã vào phòng Phó Cẩm Họa, hoảng hốt: “Tứ tiểu thư, nhị tiểu thư làm loạn trong phòng, lại ho ra máu rồi…”

Phó Cẩm Họa lập tức bật dậy, khoác chiếc áo ngoài mà Vấn Nhạn đưa cho, lúc bước ra ngoài lại nghe thấy Vấn Nhạn khẽ nói: “Nhị tiểu thư còn nói, nếu nhất định muốn tiểu thư lấy người đó, tiểu thư thà chết còn hơn…”

Phó Cẩm Họa dường như không nghe thấy những lời đó của Vấn Nhạn, lẩm bẩm: “Trời thu sương dày, đã sớm dặn tỷ ấy phải giữ gìn sức khỏe, a hoàn phòng tỷ ấy hầu hạ kiểu gì vậy? Sao lại để cho tỷ ấy làm loạn lên thế?”

Khi đến gần phòng nhị tiểu thư Phó Tắc Kỳ, Phó Cẩm Họa liền nghe thấy tiếng khóc nức nở từ bên trong vọng ra. Phó Tắc Kỳ lúc này đang gào lên: “Ai chẳng biết Phó gia có bốn người con gái là Cầm Kỳ Thư Họa, thế mà lại bắt ta gả cho tên ác nhân đó, chẳng phải là vì thấy ta ốm yếu hay sao? Cho dù có gả đi cũng chẳng được mấy năm rồi chết, các người được món hời, lại còn muốn ta phải đền mạng…”

Phó Cẩm Họa đẩy cửa bước vào, thấy phụ thân Phó Thần Đồ chau mày đứng đó, còn Phó Tắc Kỳ đang ngồi ôm chăn, giọng the thé: “Cha, sao cha lại nói hắn không phải kẻ ác? Cho dù hắn được phong vương phong hầu thì đã sao, vẫn chỉ là bàng chi của hoàng thân quốc thích. Phó gia chúng ta trăm năm nay cũng có một vị hoàng hậu, hai vị hoàng quý phi, kể ra cũng chẳng kém gì gia thế nhà Chung Hoa Ly hắn cả, con không hiểu vì sao cha lại sợ hắn đến thế…”

Phó Thần Đồ không nén được cơn giận, quát lên: “Câm miệng! Tắc Kỳ, ta thấy con từ nhỏ thân thể yếu ớt, mọi chuyện đều bao dung hơn với con, nhưng con càng ngày càng không biết chừng mực gì hết. Hôn lễ đã định vào ba tháng sau, đến lúc đó gả hay không gả không phải do con quyết định.”

Phó Tắc Kỳ thấy Phó Thần Đồ hoàn toàn không chút nể tình, lập tức khóc òa lên, Phó Cẩm Họa đang định tiến lên khuyên giải thì bị Phó Thần Đồ quát ngăn lại: “Để cho nó khóc, ta muốn xem xem nó khóc được đến bao giờ! Ban đầu khi phụ thân muốn làm mối hứa gả Tố Cầm cho Tế Dương vương, là ai suốt ngày khóc lóc đòi Tố Cầm nhường chức vị vương phi cho mình? Giờ nghe nói Chung Hoa Ly kia là một kẻ ác nhân giết người không chớp mắt, lại nói tràng giang đại hải thế này, chẳng lẽ con muốn khiến cho Phó gia trên dưới đều phải vì con mà xấu mặt hay sao?”

Phó Thần Đồ dứt lời, Phó Tắc Kỳ bỗng nhiên dừng hẳn tiếng khóc, rồi loạng choạng bước xuống giường, kéo tay áo Phó Thần Đồ, dịu giọng: “Cha, Tắc Kỳ biết lỗi rồi, cha đổi lại thiệp ghi sinh thần đi, vị trí vương phi vốn là của đại tỷ, muốn gả thì gả tỷ ấy…”

Phó Thần Đồ nghe lời khẩn cầu của Phó Tắc Kỳ cũng cảm thấy không nỡ nặng lời thêm, đành nhẹ nhàng: “Tắc Kỳ, sự tình đã đến nước này, chỉ e phụ thân không thể làm gì được…”

Phó Thần Đồ chẳng còn cách nào, nhìn Phó Cẩm Họa nói: “Con khuyên nhị tỷ của con đi. Người dân Tuyền Thành ai chẳng biết Tế Dương vương sắp cưới nhị tiểu thư nhà họ Phó? Cho dù bây giờ muốn gả Tố Cầm đi, e rằng nó cũng không bằng lòng.” Nói đoạn ông liền phẩy tay áo bỏ đi.

Trong phòng giờ chỉ còn lại Phó Tắc Kỳ và Phó Cẩm Họa, Phó Tắc Kỳ ủ rũ không khóc nữa, lạnh lùng nhìn Phó Cẩm Họa, giọng mỉa mai: “Muội còn đứng đây làm gì? Đại tỷ và muội vốn cùng một mẹ sinh ra, nhưng đại tỷ chỉ chơi thân với tam muội, hơn nữa trong các chị em chỉ có muội là một mình đơn độc, chẳng lẽ muội thấy ta sắp sửa ngồi lên vị trí Tế Dương vương phi, cho nên muốn đến để bợ đỡ ta?”

Phó Cẩm Họa nghe Phó Tắc Kỳ khiêu khích nhưng không hề để bụng, thấy tâm trạng Phó Tắc Kỳ vẫn còn tốt, chỉ khuyên nhủ nàng ta vài câu rồi rời đi, lúc đi ra còn nghe thấy tiếng nhạo báng vọng theo sau cánh cửa, “Đúng là loại người ngu xuẩn, sớm muộn cũng có ngày phải chịu khổ thôi!”

Bầu trời phía xa lúc này đã hiện màu trắng bạc, Phó gia trải qua một trận náo loạn của Phó Tắc Kỳ, ai nấy đều đã dậy từ rất sớm. Phó Cẩm Họa về đến Họa Trai thì quyết định không ngủ tiếp nữa, để Vấn Nhạn hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. Phó Cẩm Họa thấy thần sắc Vấn Nhạn có phần khác lạ, phải thôi thúc mấy lần Vấn Nhạn mới bạo gan nói: “Tứ tiểu thư, thực ra Vấn Nhạn cảm thấy nhị tiểu thư nói không sai. Phó gia trên dưới đều biết đại tiểu thư và tam tiểu thư thân với nhau, nhưng đối với người chị em ruột là tiểu thư thì lại…”

Phó Cẩm Họa mở hộp trang sức, chọn lấy một chiếc trâm ngọc kiểu dáng đơn giản cài lên đầu, như không hề để bụng điều mà Vấn Nhạn vừa nói, chỉ từ tốn mà đáp lại: “Vấn Nhạn, uổng cho em ở bên cạnh ta bao năm thực chẳng có chút nhãn lực nào, em nghĩ tin tức Tế Dương vương anh minh thần võ mà nhị tỷ nghe được ngày trước, là do ai tung truyền?”

Vấn Nhạn chợt hiểu ra, dè dặt nói với vẻ không thể tin được: “Tứ tiểu thư, cô muốn nói là do đại tiểu thư làm ư?”

Phó Cẩm Họa lạnh nhạt đáp: “Đương nhiên là tỷ ấy! Chuyện này cũng chỉ lừa được nhị tỷ quanh năm nằm trong khuê phòng không biết gì mà thôi, nếu không nhị tỷ sao lại như thể phát điên mà nhất định đòi cha hứa hôn cho tỷ ấy với Tế Dương vương được?”

“Không ngờ tâm cơ của đại tiểu thư lại sâu sắc như vậy, thế là vừa có thể gột sạch liên quan, lại vừa tránh được một kiếp nạn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tế Dương vương có thực sự tàn bạo như trong lời đồn đại hay không, tiểu thư?” Vấn Nhạn hồ nghi hỏi.

Phó Cẩm Họa đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc lá rụng đầy sân đang xoay vòng trong gió, lặng lẽ nói: “Lời đồn trước sau vẫn chỉ là lời đồn, ba phần thật, bảy phần giả. Hơn nữa, đây chính là lời đồn do Tế Dương vương tự mình tung ra cũng không biết chừng. Ngài ấy muốn đứng vững ở Tuyền Thành, nhất định phải khiến kẻ khác sợ hãi, nếu đã không thể động một cái là giết ngàn tên địch, vậy thì giết vài cơ thiếp trong phủ chính là biện pháp đơn giản mà hiệu quả.”

Vấn Nhạn nghe thế liền phụ họa theo: “Cũng phải, dù sao thì chỉ cần không phải là tiểu thư, chuyện chẳng liên quan đến mình, Vấn Nhạn cũng chẳng cần nghe cần hỏi.”

Dùng cơm xong, Phó Cẩm Họa liền dẫn theo Vấn Nhạn đi thỉnh an cha mẹ.

Phó Thần Đồ sắc mặt không vui, trông thấy Phó Cẩm Họa bước vào thỉnh an cũng chỉ khẽ gật đầu, còn đại phu nhân thì thân thiết gọi Phó Cẩm Họa đến bên cạnh mà hỏi han.

“Hôm qua Thanh Âm am đưa thiếp tới, muốn con đến ở vài ngày. Ta đã ra lệnh cho người hầu chuẩn bị xong xe ngựa, lát nữa con bảo Vấn Nhạn chuẩn bị vài bộ quần áo rồi đi đi, khỏi phải ở nhà nghe nhị tỷ của con khóc lóc bực mình.”

Phó Cẩm Họa thấy đại phu nhân nói thế, cười nhạt đáp lời, Vấn Nhạn nghe vậy thì cũng lập tức đi thu dọn quần áo.

Lúc này, Phó Thần Đồ lại lấp lửng nói: “Họa nhi, con nhớ khi đến Thanh Âm am, lời nói cử chỉ đều phải vạn phần thỏa đáng, Thanh Âm am so với những nơi khác không…”

Đại phu nhân mỉm cười liếc nhìn Phó Thần Đồ, trấn an: “Lần nào Họa nhi đến Thanh Âm am ông cũng đều lo lắng như vậy, nhưng nếu một thời gian Thanh Âm am không gửi thiếp, ông lại ăn ngủ không yên. Thực không biết rốt cuộc ông nghĩ thế nào nữa.”

Phó Thần Đồ nhìn Phó Cẩm Họa đang trầm tĩnh như nước trước mặt, qua ánh mắt không thể đoán biết được nàng đã hiểu rõ hay chưa, chỉ nghe thấy đáp: “Phụ thân, cha cứ yên tâm, con biết phải làm thế nào.”

Trên đường, xe ngựa đi chầm chậm, Phó Cẩm Họa ngồi trong xe trầm tư suy nghĩ, nàng sao lại không biết nên làm thế nào cơMột năm nay, điều mà nàng nghĩ ngợi nhiều nhất chính là chuyện này.

Thanh Âm am ở trên núi Thạch Cảnh, người đi thỉnh cầu và lễ tạ phần lớn đều là quan lại quý tộc, hiếm thấy có bách tính ghé thăm. Đồn rằng trong Thanh Âm am có một vị công chúa đến từ trong cung, đau khổ vì tình nên xuống tóc quy y, thế nên nơi này càng thêm vài phần thần bí.

Một năm trước, khi đại phu nhân dẫn Phó Cẩm Họa đến Thanh Âm am, Phó Cẩm Họa và Thanh Hoan chân nhân trong am mới gặp mà như thể đã quen biết từ lâu. Sau khi Phó Cẩm Họa quay về Phó gia, Thanh Hoan chân nhân lại đưa thiếp nhiệt tình mời Phó Cẩm Họa đến ở trong Thanh Âm am vài ngày. Chính là lần đó, nàng đã gặp người mà cả đời nàng chẳng thể nào thoát khỏi được…

Thanh Âm am được xây dựng tinh tế mà sang trọng, tựa như một cung điện nhỏ, hương khách vãng lai phần nhiều vung tay hào phóng, chi tiêu trong am cũng khác với những ngôi chùa bình thường, cho nên, Thanh Âm am là nơi thanh tu tuyệt vời, an tĩnh mà không hề sơ sài.

Phía sau Thanh Âm am trồng rất nhiều hoa hải đường, khắp núi đều là hải đường tứ quý. Hôm đó, Phó Cẩm Họa cùng Thanh Hoan chân nhân đi dạo sau núi, mới được một lúc, Thanh Hoan chân nhân bị người khác trong am gọi đi, trước khi đi còn cẩn thận dặn dò Phó Cẩm Họa đừng đi quá xa…

Đáng tiếc, Phó Cẩm Họa không lĩnh hội được ý tứ của Thanh Hoan chân nhân, để đến nỗi rốt cuộc đi bao xa, nàng cũng không hề biết. Sau khi Phó Cẩm Họa đi xuyên qua đám hoa hải đường, liền trông thấy phía xa có một rừng mai, thấp thoáng lại trông thấy một căn nhà trúc thanh nhã. Phó Cẩm Họa đến trước căn nhà trúc nhìn quanh bốn phía, khi thấy có vẻ nơi này không có ai, liền không do dự đẩy cửa đi vào bên trong…

Phó Cẩm Họa như lạc trong hồi ức, càng lúc toàn thân càng cảm thấy lạnh, ôm chặt lấy tấm áo khoác, liền nghe thấy Vấn Nhạn vui vẻ nói bên cạnh: “Tứ tiểu thư, chúng ta đến Thanh Âm am rồi…”

Khi Phó Cẩm Họa bước xuống xe, số trời đã định nàng không còn đường quay lại, hoặc giả, từ hôm đó, khi mở cánh cửa bằng trúc kia ra, nàng đã chẳng còn đường lui nữa.

Giống như bình thường, sau khi đi qua cổng núi, Phó Cẩm Họa liền lấy cớ Thanh Hoan chân nhân thích thanh tịnh, không thích nàng dẫn theo a hoàn vào thiền viện của mình, để Vấn Nhạn đến thiền phòng nghỉ ngơi. Phó Cẩm Họa thấy Vấn Nhạn đi xa rồi mới vòng qua thiền viện, xuyên qua đám hoa hải đường, vượt qua rừng mai, đến trước căn nhà trúc.

Chỉ một khoảnh khắc hoảng hốt, nàng đã nghe thấy từ bên trong vang lên giọng nói trầm thấp mà ung dung, “Đã đến đây rồi, còn do dự gì nữa? Hoa hải đường khắp núi, lẽ nào nàng còn chưa ngắm đủ hay sao?”

Phó Cẩm Họa thở dài một tiếng, đẩy cửa bước vào, trông thấy một người đàn ông thân hình cao lớn đang đứng trước cửa sổ, một thân áo trắng ngà, bên góc thêu hoa văn lưu vân phú quý, mặt như đúc bằng ngọc, ánh mắt tựa hàn tinh, nhưng giữa lông mày lại mang theo chút vẻ ngang ngược hung bạo, khiến người khác sinh lòng kính sợ.

Phó Cẩm Họa cúi đầu, không nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, chàng liền bước tới nâng cằm Phó Cẩm Họa lên một cách đầy ý tứ sâu xa, nhìn nàng không chút kiêng dè, nói: “Bản vương nghĩ trước mặt người khác, nàng nhất định là người con gái trầm tĩnh như nước, thông minh xuất chúng, nhưng tại sao trước mặt bản vương lại thành ra bộ dạng khổ sở yếu đuối thế này? Hay là nàng cho rằng bản vương không thích những cô gái yếu đuối, rồi sẽ sinh lòng từ bi mà tha cho nàng?”

Trong mắt Phó Cẩm Họa lóe lên một tia sầu muộn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cúi hàng mi nhất định không chịu nhìn chàng, nhưng đột nhiên cảm thấy bàn tay nắm lấy cằm mình đã tăng thêm vài phần lực đạo, Phó Cẩm Họa đau đớn, khẽ cắn đôi môi hồng, gắng chịu đựng mà không kêu thành tiếng.

Bên tai liền vang lên tiếng quát khẽ của chàng, “Chết tiệt! Nàng nên biết, nàng càng như thế, bản vương càng có hứng thú chơi tiếp với nàng. Bản vương muốn người dân Tuyền Thành biết rằng, người con gái thông minh nhất trên đời đang ở trong tay bản vương…”

Đúng thế, chàng chính là Tế Dương vương.

Chàng chính là Tế Dương vương, người khiến cho bách tính Tuyền Thành tránh xa như rắn rết, đồn rằng chàng ngược đãi và giết hại cơ thiếp trong Tế Dương vương phủ, và vì quen thói giết người, chàng chưa từng ôn hòa nhã nhặn với ai, nắm giữ ba mươi vạn tinh binh, độc chiếm đại quyền, trong triều đình không ngớt lời dị nghị, nhưng đương kim thánh thượng chưa lên tiếng, Tế Dương vương cũng không bị giáng chức.

Phó Cẩm Họa loạng choạng lùi lại một bước, trốn tránh sự khống chế của chàng,: “Vương gia, ngài làm thiếp bị đau rồi…”

Tế Dương vương cười lớn, ánh mắt nhìn Phó Cẩm Họa vô cùng sắc bén: “Nàng là người thông minh, chắc biết bản vương muốn có được thứ gì…”

Phó Cẩm Họa nhẹ chớp mắt, bàn tay bất giác chạm về phía cánh cửa trúc, nói: “Thiếp không biết! Thiếp chỉ biết vương gia hằng tháng gọi thiếp đến Thanh Âm am, chẳng qua chỉ là đàm đạo cầm kỳ thư họa, hơn nữa, ngoài những thứ đó ra thiếp chẳng có tài cán gì khác.”

Tế Dương vương thấy Phó Cẩm Họa cố tình né tránh, lông mày khẽ chau lại, chế giễu nói: “Nàng cần gì phải cự tuyệt ta như thế? Đừng quên bản vương còn có một thân phận nữa, chính là anh rể của nàng…”

Thân hình Phó Cẩm Họa thoáng run, khi quay người lại đã nở nụ cười duyên dáng, lạnh nhạt đáp: “Ba tháng sau là đến lễ thành hôn, đến lúc đó thiếp gọi vương gia một tiếng anh rể là được.”

Lời của Phó Cẩm Họa hiển nhiên đã chọc giận Tế Dương vương, vẻ hung bạo lập tức hiện ra trên khuôn mặt, Tế Dương vương nói: “Phó Cẩm Họa, rõ ràng nàng biết chỉ cần mở lời là có thể ngồi vào vị trí vương phi, nhưng nàng vẫn không chịu nói ra với bản vương, nàng đang miệt thị bản vương phải không?”

Phó Cẩm Họa thấy lần này Tế Dương vương tỏ ra gay gắt, ép mình không còn đường lui, liền không thu mình lại nữa, rành rõ đáp: “Ai chẳng biết Tế Dương vương độc chiếm đại quyền, thống lĩnh triều cương, còn phụ thân thiếp tuy ở chức trung thừa, nhưng bất cứ lúc nào cũng phải đối mặt với nguy hiểm. Muốn giữ cho vinh hoa của Phó gia được ổn định vững chắc thì phải tìm một mối hôn nhân có lợi, ngoại trừ tiến cung làm phi, Tế Dương vương chính là sự lựa chọn tốt nhất. Ngài nói xem, thiếp sao có thể miệt thị vương gia ngài được?”

“Nàng cũng nhìn rõ mọi chuyện đấy! Tâm tư của phụ thân nàng Phó Thần Đồ bản vương đương nhiên là hiểu…”

“Nếu vương gia đã nhìn thấu, tất phải biết phụ thân thiếp chẳng qua chỉ là núp cánh phượng mong được bay cao, vậy thì ông ấy việc gì phải quan tâm xem đứa con gái nào được gả cho Tế Dương vương? Đối với thiếp mà nói, gặp sao hay vậy chính là thượng sách…” Phó Cẩm Họa lạnh lùng ngắt lời Tế Dương vương.

Quanh người Tế Dương vương toát ra sự nguy hiểm, bước lại gần Phó Cẩm Họa, nói: “Điều làm bản vương thích chính là sự thông minh này của nàng, nếu đã không cần che giấu, thì nàng nói ra bản vương muốn thứ gì cũng có sao đâu?”

Phó Cẩm Họa lùi lại một bước, va vào cánh cửa trúc, lưng nhói đau, nàng khẽ chau mày, nhưng vẫn nói ra một câu khiến người khác phải kinh tâm động phách, “Thứ mà vương gia muốn là thiên hạ…”

“Nói tiếp đi!” Sắc mặt Tế Dương vương không hề thay đổi, lặng lẽ chờ những lời tiếp theo của Phó Cẩm Họa.

“Đương kim thánh thượng muốn nạp hồng nhan vào hậu cung, còn vương gia muốn cài cắm một nhân vật đắc lực trong đó, để có thể thêm dầu vào lửa khi cần thiết, khiến cho giang sơn đổi chủ, triều đại đổi thay.” Phó Cẩm Họa nói có vẻ nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, nhưng kì thực lòng bàn tay nàng đã toát đầy mồ hôi, nàng đang đánh cược Tế Dương vương sẽ không vì xấu hổ và tức giận mà ra chưởng đánh chết mình, dẫu sao thì một năm nay, nàng tin mình cũng hiểu chàng được vài phần.

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s