Mệnh Phượng Hoàng

Giới thiệu truyện Mệnh Phượng Hoàng

Tên gốc: Từ thứ nữ đến hoàng hậu

Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn

Dịch giả: Cẩm Ninh

Nguồn: hanphongtuyet.wordpress.com

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, cung đấu, HE

Độ dài: 79 chương

Tình Trạng: Hoàn

Giới thiệu:

Tỷ muội chung chồng, thử hỏi hận sâu hay tình đậm?

Ta luôn cho rằng một khi nữ nhân khát vọng quyền lực sẽ càng tàn nhẫn và tuyệt tình hơn nam nhân. Ta là tam tiểu thư không được coi trọng nhất trong Tang gia, chỉ bởi ta là con của tiểu thiếp, mà tiểu thiếp này lại xuất thân từ chốn thanh lâu.

Các tỷ tỷ của ta có thể có mệnh phượng hoàng, còn thân phận hèn mọn này của ta chỉ xứng làm thiếp. Ta không làm thiếp, họ muốn ta hèn mọn, ta lại muốn sống một cuộc sống được vạn dân kính nể.

Tỷ muội cùng hầu hạ một vị vua, rốt cuộc là hận sâu hay là tình đậm?

Chương 1

Năm mười hai tuổi, ta trèo lên tường bao, ném cục đá to vào người đi bên ngoài, sau đó nhanh chóng trốn mất, che miệng cười xấu xa.

Một canh giờ trước, người tự xưng là thần toán[1] đó đã bước vào cổng Tang phủ. Ta quên mất vẻ mặt của ông ta khi đó như thế nào, chỉ nhớ chòm ria mép của ông ta rung rung. Ông ta nói: “Chúc mừng Tang lão gia! Chúc mừng Tang lão gia! Tang phủ nhà lão gia ẩn giấu mệnh phượng hoàng!”

[1] Thần toán: thần bói toán.

Mệnh phượng hoàng, đó là cốt cách hoàng hậu. Ông ta nói Tang phủ có người được định sẵn số mệnh làm hoàng hậu.

Cha cười đến nỗi rung cả người, sai gia đinh thưởng cho ông ta thật hậu hĩnh rồi lập tức lệnh cho người đi gọi Tang Thiên Phi và Tang Thiên Lục đến. Khi ta biết chuyện thì họ đã đi về phía tiền sảnh rồi. Ta rất tức giận, ta cũng là nữ nhi của Tang gia, sao lại không gọi ta chứ?

“Tam tiểu thư, cô không cần đi, lão gia không…”

A hoàn chưa nói xong, ta đã hung dữ lườm cho thị một cái rồi quay người chạy về phía tiền sảnh.

Trên đường đi, đám người hầu cứ chỉ chỉ trỏ trỏ, ta coi như không thấy. Mấy năm nay, bọn họ cười nhạo ta cũng đủ rồi. Ta là tam tiểu thư của Tang gia nhưng thân phận còn không bằng một a hoàn, chỉ bởi ta là con gái của tiểu thiếp, mà tiểu thiếp này còn xuất thân từ chốn thanh lâu. Mẹ ta đã mắc bệnh qua đời từ khi ta còn rất nhỏ. Nhiều lúc ta có chút hận bà. Nghe nói năm đó, thực ra cha chỉ muốn chơi bời chứ không hề muốn cưới bà nhưng khi có ta, bà nói không thể để ta không có cha, muốn ta được nhận tổ nhận tông.

Nhưng còn bây giờ?

Lặng lẽ trốn bên cửa sổ, ta thò cổ vào xem. Cha không gọi ta, nếu ra ngoài, ta chắc chắn sẽ bị một trận đòn đau. Ta vẫn là đứa biết thân biết phận.

Cha kéo Thiên Phi và Thiên Lục lên phía trước, cười nói: “Ngài xem, đây là con gái lớn của ta, tên Thiên Phi. Đây là con gái út của ta, tên Thiên Lục.”

Con gái út? Ta như bị giáng một gậy vào đầu, khẽ nắm chặt hai tay. Rõ ràng cha còn một người con gái nữa, ta mới là con gái út của ông. Ta cắn chặt môi, hóa ra ông chưa từng thừa nhận ta ư?

Vị thần toán đó cười lớn, quan sát tỉ mỉ hai thiếu nữ trước mặt.

Thiên Phi đã mười bốn tuổi, có vẻ ngượng ngùng của thiếu nữ khuê các khi đứng trước người lạ. Nhìn người trước mặt, tỷ ta không khỏi nhíu mày, khẽ hỏi:

“Cha, ông ấy là ai?”

“Kìa, không được vô lễ!” Cha khẽ quở trách.

Thiên Lục bằng tuổi ta, vóc người chưa phát triển nhưng đã có dáng vẻ của một mỹ nhân. Ta vô thức sờ lên mặt, nếu muốn nói mẹ ta để lại cho ta cái gì thì đó chính là gương mặt. Ta xinh hơn họ nhưng cha chưa từng để ý.

Cha hướng ánh mắt về phía vị thần toán kia, hỏi: “Ngài xem, ai có mệnh phượng hoàng?”

“Điều này…” Vị thần toán chần chừ một lát, giơ tay sờ ria mép, lại cười lớn. “Tang lão gia, đây là thiên cơ bất khả lộ! Thứ cho tại hạ không thể nói!”

“Ờ, ờ…” Cha như rất hiểu lời ông ta, thực sự không hỏi thêm nữa. Song nhìn vẻ mặt của ông, ta biết ông đã đạt được thứ mình muốn. Đều là con gái của ông, ai mang mệnh phượng hoàng thì có gì quan trọng chứ?

Nghĩ tới đây, ta buông bàn tay đang che miệng, không cười nữa.

Sự việc đã qua được mấy ngày, ta vẫn nhớ hòn đá ném chính xác vào đầu vị thần toán hôm đó nhưng trong lòng vẫn không thể hả giận. Ta biết, vì một câu nói của ông ta, hai tỷ tỷ của ta có thể một bước lên mây, còn ta càng bị quên lãng.

Nhưng, ta không cam lòng!

“Tam tiểu thư! Ôi chao, sao cô lại trốn ở đây? Nhanh nhanh, phu nhân gọi cô đấy!” Nhìn sắc mặt a hoàn, hình như đã tìm ta rất lâu rồi.

Trong lòng ta hơi sợ hãi, phu nhân tìm ta chắc không phải chuyện tốt đẹp gì. Song ta vẫn phải đi theo a hoàn vì không còn sự lựa chọn nào khác. Ta không muốn bị đánh, ta sợ đau.

Ta theo a hoàn vào phòng phu nhân, thấy ta bước vào, bà ta liền đặt chén trà đang uống dở xuống, bình thản nói: “Đến rồi à?”

“Phu nhân tìm con có chuyện gì ạ?” Ta cúi đầu nói. Bà ta trước nay không cho phép ta gọi là “đại nương”, nói con gái của tiểu thiếp sao có thể xứng gọi bà ta là mẹ, hơn nữa, thân phận tiểu thiếp này lại thấp kém, ti tiện đến vậy. Nhưng nói thật lòng, ta chẳng thèm!

Phu nhân khẽ “ừ” một tiếng nhưng không phải nói với ta, bà ta quay sang người bên cạnh, nói: “Cứ theo số đo của nó đi!”

“Vâng!” Người bên cạnh gật đầu.

Lúc này ta mới nhìn rõ, ta biết người này, ông ta chính là thợ cả Trần chuyên may y phục cho người trong phủ. Ông ta có đôi tay rất khéo léo, có thể may rất nhiều bộ quần áo đẹp. Ta rất ngưỡng mộ, ước ao có ngày mình cũng được mặc quần áo ông ấy may. Có điều ta biết rõ, đây tuyệt đối không phải quần áo may cho ta. Ba ngày sau là sinh nhật của Thiên Lục, bộ quần áo này chắc được đặt làm cho nàng ta, chẳng qua gọi ta đến làm mẫu mà thôi, bởi nàng ta và Thiên Phi đều phải học cầm kỳ thi họa, lấy đâu ra thời gian mà đo quần áo chứ!

Từ khi vị thần toán đó tới, yêu cầu của cha đối với họ ngày càng cao, cái gì cũng mời thầy giỏi nhất trong thành đến dạy. Còn ta cảm thấy có chút hối tiếc, từ trước đến nay ta không được coi trọng, cũng không chịu cầu tiến, không ai dạy thì ta cũng không học. Thậm chí ta không biết một chữ nào. Ta là một nha đầu hoang dã điển hình.

Sau này ngẫm lại, khi đó ta không thể trách cha được, chức vị hoàng hậu sao có thể để một người như ta đảm nhiệm chứ? Song ta vẫn không cam lòng, mặc dù vị thần toán đó chỉ nói mệnh phượng hoàng nằm trong Tang gia, ta cũng đường đường chính chính là nữ nhi của Tang gia, chưa đi đến bước cuối, ai biết chứ?

Ta không nói câu nào, ngoan ngoãn để người thợ cả ấy đo đi đo lại. Phu nhân cúi đầu uống trà. Trước mặt người khác, ta vẫn rất khôn ngoan, bởi nếu gây họa sẽ bị ăn đòn. Ta đã nhớ sâu sắc rồi.

Bước ra khỏi phòng của phu nhân, a hoàn tiễn thợ cả, không quản ta nữa.

Mười hai năm nay, đây là lần đầu tiên ta tới gần căn phòng ấy. Đó là nơi các tỷ tỷ của ta học tập.

Ta rón rén bước vào sân, trong phòng vọng ra tiếng cười đùa. Ta lại gần hơn nữa, nghe thấy giọng một nam nhân: “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu[2] .”

[2] Quan thư 1. Trích Kinh thi của Khổng Tử.

Ta vốn không hiểu mấy thứ nho nhã này, đang muốn nghe người đó giải thích thì bị giật mình bởi tiếng quát: “A, Tang Tử, ngươi ở đây làm gì?”

Ta kinh ngạc ngước lên, thấy Thiên Phi đang trừng mắt nhìn mình. Từ trước đến nay, tỷ ta đều gọi cả họ lẫn tên ta, có điều, phải chăng ta nên vui mừng vì cuối cùng tỷ ta chưa quên họ “Tang” của ta?

Thiên Lục và nam nhân kia cũng nhìn về phía này. Nam nhân đó để chòm râu ngắn, khoảng ngoài ba mươi tuổi, dáng vẻ nho nhã.

Ông ta hỏi: “Cô bé ấy là a hoàn trong phủ à?”

Nghe thấy hai từ “a hoàn”, Thiên Phi khẽ che miệng, bật cười, nói: “Tiên sinh nói thế nào thì là thế ấy, tiên sinh nói gì đều đúng cả!” Lời tỷ ta nói đầy vẻ châm chọc.

Ta và bọn họ, đừng nói tới ăn mặc, ngay cả cái tên đã rất khác nhau rồi, chẳng trách bị người ta tưởng là a hoàn. Thiên Phi, Thiên Lục, cái tên dễ nghe biết bao! Còn tên ta, gì mà Tang Tử chứ! Nghe quản gia cũ nói, cha không muốn đặt tên cho ta, đây là mẹ ta đặt.

Ta nắm chặt tay thành nắm đấm, ta không phục, song không thể cãi nhau với tỷ ta. Từ khi còn nhỏ ta đã hiểu phải âm thầm nhẫn nhịn như thế nào. Ta chỉ cúi đầu im lặng.

Thiên Phi chưa thỏa lòng, tiếp tục nói: “Còn phá rối gì hả? Không thấy ngươi đang quấy rầy chúng ta nghe tiên sinh giảng bài à? Còn không đi?”.…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s