Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu Lên Nhầm Kiệu Hoa

Giới thiệu truyện Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu Lên Nhầm Kiệu Hoa

Tác giả: Hoả Hồng

Thể Loại: Ngôn Tình

Tình Trạng: Hoàn Thành

Nguồn: DD Lê Quý Đôn

Edit: ngocquynh520 + bui_chuyen + yelkamun
+ candy0510vn + hy_yul + thanh.tam

Giới thiệu :

Bị gán cho tội danh thông gian, hắn không có xử tử nàng, nhưng lại hoài nghi hài tử trong bụng nàng. Than rực đỏ, hắn nói chỉ cần nàng chân trần đi qua năm mươi bước, hài tử trong bụng nàng sẽ được bảo toàn. Lòng hắn nguội lạnh, nàng cho tới bây giờ chưa từng phản bội hắn, nhưng hắn lại không tin nàng.

Đôi chân nhỏ trắng muốt như ngọc hạ xuống, lửa than cháy đỏ vang lên những tiếng đôm đốp, đau nhức từ bàn chân như kim đâm xát muối rất nhanh truyền khắp toàn thân, một ngày không ăn uống nàng lảo đảo như muốn gục ngã, cứ như vậy muốn ngất đi không bao giờ tỉnh lại…

Nhưng là, nàng không thể, vì sinh mạng nhỏ bé vừa hình thành trong bụng nàng, dù không còn một chút ý niệm muốn sống, cũng nhất định phải liều mạng chống đỡ.

Nàng cắn chặt răng, trong miệng có vị mằm mặn, là mùi máu, máu của chính nàng. Nâng chân lên, nàng tiêu sái bước đi, một bước… chai bước… ba bước…

Sáu bước… Bảy bước… Sẽ ngã, nàng không kiên trì tiếp được nữa, có người chạy lại đỡ nàng, đó không phải là Liễu lang, tướng công của nàng…

Đó là nương của nàng, một nữ tử lúc đó chỉ muốn chết đi, nhưng vì hài tử trong bụng mà cố gắng sống sót.

“Tàn Nguyệt, con gọi là Tàn Nguyệt, mặc dù không được tốt đẹp như Viên Nguyệt, nhưng nương hy vọng, con cũng có thể hạnh phúc…”

Lời của nương, đã khắc sâu vào đầu nàng, nếu có thể, nàng tình nguyện gả cho một người bình thường, bình thản lãnh đạm sống đến hết đời. Nhưng nàng lại là con nhà quan lớn trong triều, mặc dù không được sủng ái, nàng cũng không thể lựa chọn tương lai của mình.

Thái tử thích nàng, ngày thành thân kiệu hoa bị đánh tráo, nàng trở thành thê tử của một tướng quân tàn bạo, trở thành thái tử phi lại là tỷ tỷ thân thiết nhất của nàng.

Ván đã đóng thuyền, thái tử bị đùa giỡn sao có thể bỏ qua? Tướng công lãnh chỉ xuất chinh, bỏ mạng sa trường, nàng bị gán cho tội danh khắc phu, trong phủ tướng quân, cuộc sống trở nên khó khăn, nhưng thái tử lại không chịu buông tha, liên tiếp tìm đến nàng, một lòng muốn cưới được nàng.

Khắc phu, dâm phụ, tội danh ngày càng nặng, nàng thành nữ nhân khiến mọi người tránh né. Vận mệnh của nàng còn chưa đủ bi thảm sao?

Hôn lễ của công chúa, cùng nàng không có quan hệ, nhưng vì sao, xuất giá vốn là Trữ công chúa, nhưng bị trói lên kiệu hoa lại là nàng? Chẳng lẽ, số mạng của nàng, chính là lần lượt lên nhầm kiệu hoa?

Hắn đường đường là Đại tướng quân, tân hôn lãnh chỉ xuất chinh, thiếu chút nữa bị hại chết nơi sa trường, không ngờ, hại hắn lại là người hắn muốn bảo vệ nhất. Hắn nhẫn nại chịu dựng, chỉ vì muốn lấy lại tất cả những gì đã mất, kể cả nữ nhân của hắn.

Chương 1: Xem mắt ở hội mẫu đơn

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này.

Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ.

Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình.

Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa cầu hôn, chỉ cần gia thế không cách xa nhiều lắm, hai bên liền có thể kết thành một mối nhân duyên.

“Tàn Nguyệt, muội nhanh lên một chút…”

Một thân màu đỏ thẫm tươi đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ, mang theo hưng phấn không che dấu được, Hạo Nguyệt bực mình cong lên cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng, bộ dáng oán giận động lòng người.

“Nhị tỷ, muội vốn không muốn đi, chỉ là một hội hoa xuân thôi mà, có cái gì lạ mắt? Hoa mẫu đơn nở cũng không phải chỉ có một ngày, huống chi hôm nay lại nhiều người như vậy, bây giờ đến đây vốn là xem hoa hay là xem người vậy?”

Tàn Nguyệt, nữ nhi nhỏ nhất của đương kim Thừa tướng, một thân bạch y thanh nhã, nhẹ nhàng như tuyết. Không trang phục hoa lệ, không có khuôn mặt tuyệt sắc, đứng ở trong đám người, đạm nhã như cúc, nhẹ nhàng tựa như tiên, chân thực mà lại thoát tục, luôn luôn hấp dẫn ánh mắt của mọi người xung.

“Tàn Nguyệt, do muội không biết, nghe nói, đương kim Thái tử hôm nay cũng sẽ tới. Muội cũng biết, thái tử là một nhân tài hiếm thấy, chẳng những tuấn tú, tinh thông văn thao võ lược, điều quan trọng chính là hắn bây giờ chưa thành thân đấy! Ta muốn nhìn hắn một chút, cho hắn một ấn tượng tốt về ta, không cầu làm chính phi, làm trắc phi của hắn cũng không tệ…”

Hai mắt giống như hai viên hồng ngọc tỏa sáng, ánh mắt Hạo Nguyệt giống như ánh trăng sáng trên bầu trời. Tàn Nguyệt lắc đầu, khẽ thở dài:

“Làm trắc phi của hắn, sẽ hạnh phúc sao?”

Nghĩ đến nương đã mất sớm, ánh mắt Tàn Nguyệt trở nên mờ mịt. Nương vốn là chính thê của phụ thân, nhưng sau này, phụ thân nạp thêm nhị phu nhân, tam phu nhân… Cưới về một đám phu nhân, nương dần dần không còn được sủng ái. Khi sinh nàng, lòng nương sớm đã chết, vì nàng mới gian nan sống tiếp năm năm, nàng cũng được làm một hài tử vô ưu vô lo trong năm năm.

Tàn Nguyệt, nương đặt tên này cho nàng, hẳn là lúc ấy tâm đã chết? Chỉ nghe người mới cười, nào có ai nghe được tiếng khóc của người cũ, đây chính là bi ai của nữ nhân nhà giàu. Cho nên từ nhỏ nàng đã thề, tuyệt đối sẽ không cùng chồng với người khác, sẽ không dẫm vào vết xe đổ của nương…

Chỉ là, có một phụ thân quyền hành to lớn trong triều, nàng còn có quyền lựa chọn sao?

Hiện tại, cuộc sống của nàng cũng miễn cưỡng trôi qua, mặc dù không phải là tốt đẹp gì, nhưng cũng qua được bình yên, tương lai, nàng không biết sẽ thế nào. Những chuyện không thể nắm bắt được, để cho lòng khỏi bất an, nàng thờ ơ không quan tâm, học cách lạnh nhạt, dửng dưng…

“Đương nhiên là vậy, bây giờ chỉ là trắc phi, sau này thái tử lên ngôi, sẽ là phi tử, quý phi, thậm chí có thể trở thành hoàng hậu. Tàn Nguyệt, muội cho rằng ai cũng không có chí khí như muội sao? Ta muốn làm hoàng hậu, ta muốn quang tông diệu tổ…”

Thanh âm tuy ôn nhu, khí thế đã vượt trên sông núi, trong lời nói mang theo thần thái kiên định. Tàn Nguyệt khẽ cười, có lẽ ý nghĩ của mỗi người thật sự không giống nhau. Tựa như nàng, đối với thái tử, trở thành phi tử của hắn, trốn tránh e là còn không kịp, mà Hạo Nguyệt thì lại hoàn toàn trái ngược.…

ĐỌC TRUYỆN TẠI ĐÂY

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s